thong tin nha dat

06:11 Thứ sáu, ngày 19/1/2018
suckhoenguoicaotuoi.vn suckhoenguoicaotuoi.vn suckhoenguoicaotuoi.vn suckhoenguoicaotuoi.vn

Người góp phần “kiến tạo” nông thôn mới

Đăng lúc: Chủ nhật - 14/12/2014 20:39 - Người đăng bài viết: Nguyễn Trung Tín
 
anh ong phung manh thuc 3

anh ong phung manh thuc 3

Không đòi hỏi, so tính thiệt hơn, sự tận tụy say mê công việc tập thể của ông Phùng Mạnh Thực, 67 tuổi (thôn Hòa Trúc, xã Hòa Thạch, huyện Quốc Oai, TP Hà Nội) góp phần đưa quê hương đổi mới, được nhiều người dân gọi với cái tên trìu mến: Người “kiến tạo” nông thôn mới (NTM).

Hiến đất như một trách nhiệm

Trong căn nhà ngăn nắp với Huân chương, Bằng khen treo trang trọng, ngay ngắn trên tường, ông Thực, da còn xanh rớt sau một cơn bạo bệnh, kể: “Tôi trở về quê năm 1970, lấy vợ rồi sinh được 5 người con. Cuộc sống khốn khó cứ bám riết lấy đời cựu TNXP mang nỗi buồn của số phận long đong. Thời ấy, đất hoang còn nhiều. Hai vợ chồng tôi cặm cụi bới đất lật cỏ để trồng sắn, bới nhiều đến nỗi hai bàn tay chai sần, nhăn nheo, cóc cáy. Có khu đất cỏ dại mọc um tùm, cầm tay nhổ ứa cả máu. Đôi bàn tay của tôi chai sạn thêm bao nhiêu thì đồng đất càng thêm dài rộng bấy nhiêu. Cuộc sống của gia đình tôi sống bám vào bùn đất từ độ ấy”.

Bấy giờ phong trào xây dựng NTM được triển khai,  nhưng ông Thực chưa nắm rõ 19 tiêu chí về NTM, chỉ đến khi cán bộ xã xuống thôn tiếp xúc cử tri và phát tài liệu thì ông mới hiểu. Là Chủ tịch Hội Cựu TNXP xã, hội viên Hội NCT, ông Thực còn ở trong Ban Khảo sát các tuyến đường nội đồng và vận động nhân dân thôn Hòa Trúc hiến đất xây dựng NTM. Nói đến chuyện mở rộng đường sá, dồn ô đổi thửa bà con gật gù đồng ý, nhưng khi vận động hiến đất, góp của thì đa số chưa thống nhất. Nhiều cuộc họp xã viên, có tiếng ai đó trong hội nghị nói vọng lên: “Đất ấy là của tôi, cây ấy là của tôi, tôi mất thời gian và công sức khai hoang, chăm trồng giờ thôn muốn lấy thì phải đền bù chứ?”.

Hằng ngày ông Phùng Mạnh Thực vẫn chăm chỉ với công việc ruộng vườn.

Hằng ngày ông Phùng Mạnh Thực vẫn chăm chỉ với công việc ruộng vườn.

Lời than trách ấy của bà con cứ xoáy buốt vào tâm trí người cán bộ già bao trăn trở, suy nghĩ. Rồi ông tự vấn: “Có lẽ bà con nói đúng, nhưng cũng không thể ngừng một chủ trương lớn của Nhà nước được. Mình là người đứng đầu một tổ chức Hội, đã làm được gì thực sự có ý nghĩa cho quê hương? Nhà mình cũng có ruộng, có đất như bà con trong thôn xóm. Mình chưa hiến thì dân làm sao tin?

Thế rồi ông Thực bàn với vợ hiến 1.080m2 đất. Bà Thiết, vợ ông Thực, một người phụ nữ sống tần tảo, nhẫn nại, bữa cơm cũng chỉ có con tôm con tép, đĩa rau nên khi nghe nói thế vẫn ủng hộ ông hết lòng. Ông cười nói với bà, hiến đất như một trách nhiệm thôi mà!

Sau việc hiến đất tiên phong của ông Thực, ông Hoàng Hồng Quân, Trưởng thôn Hòa Trúc cũng hiến 400m2 đất và 3 bụi tre. Từ đó, dân tin tưởng cán bộ. Đường nội đồng mở rộng bao nhiêu, bà con vui vẻ góp đất bấy nhiêu. Ông Hoàng Văn Ngàn (79 tuổi) còn xin hiến thêm 500m2. Đoạn nào vướng tường bao, bờ dậu, chủ nhà tự động phá, xây lùi vào trong. Ngày nay ô-tô, máy gặt, máy bừa cứ thế bon bon chạy thẳng tuột tới các thửa ruộng. Trước đây ruộng chỉ cấy vụ chiêm, giờ được chỉnh trang để gieo thêm vụ mùa. Đời sống của bà con cũng dần khởi sắc”.

Để việc tang, việc cưới lành mạnh, tiết kiệm và văn hóa

Những năm trước, hễ có người trong thôn qua đời, gia đình phải chi chừng 6 – 7 triệu đồng để đón gánh hát “khốc thập ân” (khóc gọi hồn, dẫn hồn, vừa khóc vừa kể công dưỡng dục sinh thành) về khóc thuê náo động. Từng nghe các cán bộ, đảng viên trăn trở, ông Thực thấy rằng, không nhiều người coi đám tang người thân là một cuộc kinh doanh “một vốn, bốn lời”. Họ tổ chức mâm cao, cỗ đầy nhiều khi chỉ vì sự ràng buộc tâm lí, từ phong tục, tập quán, vì sự phô trương, thậm chí là để không bị tiếng “ma chê, cưới trách”.

Trước thực trạng này, ông Thực đề xuất với Hội NCT thôn thành lập Tổ nhạc hiếu, phục vụ tang lễ. Ý tưởng của ông được NCT hưởng ứng mạnh mẽ, giúp làng quê vượt qua được những rào cản vô hình bấy lâu tồn tại.

Những ngày đầu mới thành lập, để có tiền mua nhạc cụ và duy trì hoạt động, mỗi gia đình tổ chức lễ tang chỉ phải đóng góp ủng hộ 1 triệu đồng. Nhận thấy tính hiệu quả của tổ nhạc hiếu thôn Hòa Trúc, 4 thôn khác trong xã Hòa Thạch cũng học tập làm theo. Từ đó về sau, việc cưới, việc giỗ chạp đều mang nét văn hóa vui tươi, lành mạnh và tiết kiệm. Đời sống văn hóa của làng quê chuyển biến tích cực

 Hồ Phương Phúc


Nguồn tin: nguoicaotuoi.org.vn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 
 
hoithi
Bệnh thường gặp
 

jpeg image 195259 pixelsjpeg image 212237 pixels

bao ve moi truong

 

 

top