thong tin nha dat

02:23 Thứ tư, ngày 13/12/2017
suckhoenguoicaotuoi.vn suckhoenguoicaotuoi.vn suckhoenguoicaotuoi.vn suckhoenguoicaotuoi.vn

Sống cho cả đồng đội đã hi sinh

Đăng lúc: Thứ ba - 03/06/2014 04:06 - Người đăng bài viết: admin
 

Từ một thương binh, cựu binh, ông đã nỗ lực không ngừng, kinh qua nhiều cương vị công tác, nghỉ hưu, ông dành thời gian bên gia đình, sáng tác thơ, làm những việc nghĩa tình, tri ân với đồng đội...

Dáng người Nguyễn Ngọc Đạt xương gầy, mái tóc hoa dâm, sự thanh cao toát lên trên vầng trán, đôi mắt và nụ cười hiền hậu, tính tình thẳng thắn, chính trực... Từ ngày nghỉ hưu, ngôi nhà của ông trở thành điểm đến của những người đồng đội năm xưa, tao nhân mặc khách cao đàm khoát luận, ôn cố tri tân. Cuộc đời ông là một chuỗi dài những tháng ngày vinh quang và cay đắng. Điều gì khiến ông từ một người lính, từng trải qua những sinh tử nơi trận mạc, vượt qua những biến cố của cuộc đời để cống hiến và khẳng định mình trước xã hội. Ông thừa nhận, phía sau sự thành công của mình luôn có sự hy sinh của vợ, cô giáo Lan Phương. Không những vậy còn có cả vong hồn của những người đồng đội đã hy sinh, luôn đi theo và giúp đỡ mình.
Bốn anh em đều xung phong ra trận
 
Ông vốn sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Nam Định. 17 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, dù không đủ cân nhưng ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, đi B, phiên chế trung đoàn 6, đơn vị bộ binh chủ lực trên chiến trường Quân khu Trị Thiên Huế, trực tiếp đánh trận Mậu Thân năm 1968 lịch sử.  Những năm chống Mỹ, ông đã từng vào sinh ra tử trên chiến trường Bình Trị Thiên khói lửa ròng rã suốt 7 năm liền, được kết nạp Đảng năm 21 tuổi, thưởng Huân chương chiến công, tuyên dương là dũng sĩ diệt giặc, dũng sĩ diệt cơ giới. Để rồi, khi chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, ông phải khóc, thốt lên: “Ai vô xứ Huế cho tôi gửi/ Nỗi nhớ thành đô - nỗi nhớ nhà/ Huế ơi, khói lửa thời xa ấy/ Vẫn cứ cay xè năm tháng qua” (Với Huế). (Trong gia đình ông có 4 anh em, thì cả 4 người đều xung phong ra chiến trường. Ông có một người em trai út đã hy sinh anh dũng trong trận đánh bảo vệ thành cổ Quảng Trị, năm 1972 - PV). 
 
Cuộc đời ông đã từng chứng kiến và trải qua những thăng trầm. Nhưng dường như, chính những biến cố ấy đã tạo dựng một sức sống mãnh liệt, sự khát khao vươn lên chính mình để Nguyễn Ngọc Đạt khẳng định với xã hội. Từ một người thương binh, trở về với cuộc sống đời thường ông đã nỗ lực, không ngừng phấn đấu để đảm nhiệm những cương vị quan trọng: Bí thư Đảng bộ, Uỷ viên thường trực tỉnh Đoàn Hà Nam Ninh (Nay là Nam Định), Phó Bí thư Đảng bộ Sở Xây dựng Hà Nam Ninh, Bí thư Đảng bộ - Trưởng Ban tổ chức Sở Xây dựng Nam Hà, Giám đốc Công ty Cấp nước Nam Định... Dù ở đơn vị công tác nào, ông đều hoàn thành tốt việc được tổ chức giao. “Những người lính chúng tôi vào sinh ra tử không sợ cái chết. Trong chiến tranh, dũng cảm đối mặt, đương đầu với cái chết thì sống, còn trong cuộc sống hôm nay đối mặt, đương đầu là chết. Ngày xưa chúng tôi chiến đấu và nhận diện được kẻ thù, còn hôm nay chúng tôi chiến đấu với kẻ thù giấu mặt, cuộc sống không tiếng súng này khó khăn hơn nhiều, rất nhiều đồng đội của tôi đã bị cơ chế thị trường quật ngã tơi bời. Là một người lính tôi chấp hành bất cứ vị trí công tác nào mà tổ chức phân công, nhưng nếu như tôi không có nghị lực, không phải là một nhà tổ chức, không có gia đình, bạn bè thì tôi cũng bị đánh ngã gục từ lâu rồi”, ông giãi bày. Vốn là người hoài cổ, khi có điều kiện kinh tế, ông đã cất công đi tìm, mua, chuộc lại những kỷ vật của gia đình và đồng đội. Không những vậy, trong ông luôn đau đáu nỗi niềm với những người đồng đội đã mất. Ông bàn với vợ, lập bàn thờ riêng để tưởng niệm những người đồng đội đã hy sinh. Ngày nào ông cũng thắp nhang, nghiêng mình kính cẩn trước những vong linh của đồng đội đã hy sinh. Chiến tranh dù đã lướt qua 38 năm nhưng nó vẫn hiện diện, chập chờn hàng đêm trong giấc ngủ của ông. Nhiều đêm liền, ông mơ thấy mình đối diện với quân địch. Vậy là ông đấm, đạp vào tường, vào vợ rối hét toáng lên. Có những giấc mơ ám ảnh, hình ảnh mình đang chôn cất đồng đội, ông đã khóc nức nở, nước mắt ướt hết cả gối... Với những kỷ vật của một thời chưa xa được ông bảo quản, nâng niu kỹ lưỡng, trân trọng từng đồ vật. Ngôi nhà cổ của ông trở thành một bảo tàng thu nhỏ trưng bày những kỷ vật của một thời chiến tranh. 

Không thu tiền nước và làm thơ
 
Những năm tháng ông công tác, ngần ấy kỷ niệm những năm tháng hào hùng của đời mình. Thời còn đảm nhiệm Giám đốc Công ty Cấp nước Nam Định, ông đã chủ động đề xuất với lãnh đạo tỉnh miễn thu tiền nước sinh hoạt với những gia đình có công với cách mạng. Ông xác định đây là việc làm tri ân thiết thực. Để việc làm hiệu quả, ông đã phối hợp với Sở Lao động thương binh xã hội tỉnh lập danh sách, cử nhân viên đến từng hộ gia đình để xác minh cụ thể. Ròng rã hơn 2 năm kiên trì thuyết phục, UBND tỉnh mới đồng ý để ông thực hiện dự án. Việc làm này mang ý nghĩa nhân văn với các gia đình có công với cách mạng ấy, đã dấy lên sự ủng hộ của người dân địa phương. Bản thân những gia đình được thụ hưởng dự án đó cảm thấy ấm lòng, vơi đi nỗi đau của một thời chiến chưa xa, nhen lên niềm tin yêu cuộc sống. Với người lính, từng cận kề giữa sự sống và cái chết, những việc làm tri ân với đồng đội và gia đình họ thiết thực, khiến ông thấy lòng mình thanh thản.

 

Vẹn nguyên nghĩa tình đồng đội
 
 Thời gian cứ vùn vụt trôi, dòng đời vẫn cứ chảy, chiến tranh đã lùi xa, ông trở về với đời thường, có nhiều thời gian hơn để dành cho gia đình và cho những đồng đội của mình. Tranh thủ những lúc rảnh ông lại làm thơ, thú vui điền viên của tuổi già. Mỗi khi sáng tác được bài thơ mới, ông lại đọc cho bà nghe. Hai vợ chồng dù đã con đàn, cháu đống nhìn nhau âu yếm. Hồn thơ của ông khoáng đạt, nặng tình quê hương. Những câu thơ chứa chan những suy tư. Bài thơ “Tự Bạch”, ông ngẫm lại cuộc đời của mình, khái quát: “Ngày ấy bị thương nơi chiến trận/ Nay ngã văng xe bởi thương trường/ Một cảnh hai thời xương máu chảy/ Thương trường chiến trận khác gì nhau/ Có phải đâu đây hồn đồng đội/ Phù giúp cho ta thoát nạn này/ Hay chăng phúc đức cao- dầy- rộng/ Đã độ chục cơn khỏi nguy nan/ Sáu chục xuân tròn ta vừa chạm/ Mỗi lần ba bận xẻ thịt da/ Bạn bè thân hữu bao người ngóng/ Phúc đức nghĩa tình giúp nạn qua/ Ngẫm ra đời đạo vai mang nặng/ Dẫu có phong ba cũng vượt qua (2008). 
 
Cả đời Nguyễn Ngọc Đạt đã sống, chiến đấu và không ngừng nỗ lực cống hiến. Ghi nhận công lao của ông, Đảng và Nhà nước đã trao tặng Nguyễn Ngọc Đạt Huân chương Lao động hạng 3 và nhiều phần thưởng cao quý khác. Năm 2008, ông may mắn và vinh dự được đích thân Đại tướng Võ Nguyên Giáp khen tặng danh hiệu “Doanh nhân cựu chiến binh xuất sắc trên mặt trận kinh tế thời kỳ đổi mới”. Đối với ông, đây là một phần thưởng cao quý và thiêng liêng nhất. “Với tôi, sống và làm việc không chỉ cho gia đình, cho những người đang sống mà cho cả những người đã khuất. Tôi có được thành công là mang ơn những đồng đội đã ngã xuống để tôi may mắn được trở về”, Nguyễn Ngọc Đạt với những dự định dang dở, việc làm tri ân với những người đồng đội đã hy sinh chia sẻ.

Nguồn tin: kinhtemoitruong.vn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 
 
hoithi
Bệnh thường gặp
 

jpeg image 195259 pixelsjpeg image 212237 pixels

bao ve moi truong

 

 

top